Văn hoá | Tin mới nhất

Giao thừa và năm mới của người Việt sống lâu năm ở Nhật

Tôi kết hôn với người Nhật và đã sống ở Nhật nhiều năm. Khi nuôi dạy con, tôi muốn dạy con gái rằng “Tết là một dịp quan trọng ở cả Nhật Bản và Việt Nam”, vì vậy cứ mỗi dịp cuối năm, chúng tôi lại chuẩn bị đón Tết truyền thống của Nhật và ăn mừng năm mới. Gia đình tôi vẫn giữ truyền thống này ngay cả khi con gái tôi đã lớn. Trong bài viết này, tôi muốn chia sẻ với các bạn về ngày Tết của gia đình tôi. 〈Người viết: Một phụ nữ Việt Nam đã sống ở Nhật Bản lâu năm〉 【Tháng 12 năm 2019 Đăng lần đầu, tháng...

08/09/2025
  • “Seiza” (正座) có phải là kiểu ngồi truyền thống của Nhật Bản không?

    04/05/2024
    Kiểu ngồi quỳ trên đầu gối và giữ thẳng lưng được gọi là “seiza” (正座). Trong thời kỳ Edo (1603-1868) của Nhật Bản, khi gặp tướng quân, các võ sĩ sẽ thể hiện lòng trung thành của mình bằng cách ngồi quỳ thẳng lưng. Thậm chí ngày nay, “seiza” vẫn được coi là cách ngồi chính thức trong những bộ môn văn hóa truyền thống của Nhật Bản như trà đạo, cắm hoa, thư pháp, ngay cả trong đời sống hàng ngày thì ngồi “seiza” cũng là quy tắc khi gặp gỡ người trên trong những căn phòng kiểu Nhật. Tuy nhiên, “seiza” chỉ mới trở nên phổ biến ở Nhật Bản cách đây không lâu. Vậy thì ngồi “seiza” đã trở nên phổ biến ở Nhật Bản từ khi nào và như thế nào ? Hãy cùng tìm hiểu trong bài viết sau đây nhé. Bài viết này được thực hiện với sự hợp tác của JAPO, một nền tảng truyền thông sử dụng năm thứ tiếng. Tại Việt Nam, mỗi tháng trang web của JAPO nhận được 150.000 lượt truy cập, đồng thời phát hành 20.000 bản tạp chí. Bên cạnh đó JAPO cũng có các chương trình truyền hình của riêng mình. Ngày xưa tư thế phổ biến là “ngồi chống một bên chân” (tatehiza) và “ngồi xếp bằng” (agura) Ngồi xếp bằng (agura) Trước đây tư thế phổ biến là “ngồi chống một bên chân” (tatehiza) và “ngồi xếp bằng” (agura) “Seiza” được cho là đã được du nhập từ Trung Quốc vào Nhật Bản trong thời kì Nara (710-784). Tuy nhiên, trong suốt một thời gian dài thì dường như tư thế ngồi “seiza” chỉ được sử dụng trong các buổi cầu nguyện với Thần, Phật, hoặc khi cúi lạy những người quyền quý. Cho đến tận thời Edo (1603-1868), đàn ông và phụ nữ vẫn thường ngồi theo kiểu chống một chân lên (tatehiza) ngay cả ở nơi công cộng. Sau này, kiểu ngồi gọi là “ngồi xếp bằng” (agura) như hình trên, tương tự như kiểu ngồi tọa thiền (zazen), cũng trở nên phổ biến. Kimono thập nhị đơn (12 lớp) Từ thời Heian (794-1185) đã có những bức tranh mô tả các phụ nữ quý tộc và nữ quan làm việc trong cung đình, mặc một loại trang phục trang trọng là bộ kimono có tên “thập nhị đơn” (Juni Hitoe). Bộ kimono này được thiết kế mở rộng ở phần thân dưới để có thể bắt chéo chân. Ngoài ra, các bức tranh từ thời Heian cũng vẽ lại cảnh những người phụ nữ đang thư giãn trong tư thế “ngồi bệt với hai chân xếp sang một bên” (yokozawari), một dạng khác của seiza. Cách ngồi của các võ sĩ hoặc trong một buổi trà đạo Võ sĩ ngồi xếp bằng (agura) Cho đến thời Edo, các võ sĩ thường ngồi theo kiểu “xếp bằng” (agura), “chống một bên chân” (tatehiza) hoặc “ngồi xổm” (sonkyo). Lí do là bởi nếu ngồi theo kiểu “seiza” thì sẽ bị tê chân, và phải mất nhiều thời gian mới có thể đứng dậy được, vì vậy sẽ không thể phản ứng nếu xung quanh có ai đó bất ngờ tấn công. Sen no Rikyu Mặt khác, mặc dù hiện nay người ta thường ngồi seiza khi thực hiện một buổi trà đạo, nhưng trước đây thì dường như kiểu “ngồi xếp bằng” (agura) cũng được sử dụng. Chúng ta có thể biết được điều đó từ những bức tranh đương thời vẽ về trà sư nổi tiếng nhất là Sen no Rikyu (1522-1591) trong tư thế “ngồi xếp bằng” (agura) tại một buổi trà đạo. “Seiza” bắt đầu phổ biến từ thế kỉ 17 Những vị tướng quân đã bắt đầu kiểu ngồi seiza Sự lan rộng của seiza đã bắt đầu từ đầu thời Edo (1603-1868) khi các shogun (tướng quân, hay cũng có thể hiểu là những võ sĩ đứng đầu trong nước) gặp mặt các daimyo (lãnh chúa, còn được coi là những samurai đứng đầu ở mỗi vùng) hay các gia thần (kashin: cấp dưới thân cận). Trong những cuộc gặp này, đối phương thường được yêu cầu ngồi seiza. Vì các tướng quân cũng có thể coi là vua của các samurai nên khó có thể cho rằng họ muốn thần thánh hóa bản thân. Khi bạn yêu cầu đối phương ngồi theo kiểu seiza thì người đó sẽ khó có thể đứng dậy và tấn công bạn bằng kiếm. Vì vậy, khi các lãnh chúa daimyo và các gia thần ngồi trước mặt tướng quân, thì tư thế ngồi seiza sẽ được áp dụng như một nghi thức để thể hiện rằng họ không có ý định tấn công, đồng thời thể hiện cảm giác phục tùng. Seiza lan rộng cùng với sự phổ biến của chiếu tatami Sau khi tướng quân bắt các lãnh chúa daimyo và gia thần phải ngồi seiza, văn hóa ngồi seiza đã dần lan rộng trong giới võ sĩ. Tuy nhiên, vì nhà ở thời điểm này vẫn là những căn phòng lát ván gỗ, nên cho dù có là võ sĩ thì cách ngồi chủ yếu dường như vẫn là ngồi chống một chân (tatehiza) hoặc ngồi xếp bằng (agura). Mãi cho đến giữa thời Edo, khi chiếu tatami xuất hiện, thì seiza mới trở nên phổ biến hơn trong giới. Với sự ra đời của chiếu tatami, văn hóa ngồi seiza đã được hình thành trong giới võ sĩ, và những thương nhân tiếp xúc với họ cũng bắt đầu ngồi theo kiểu seiza để thể hiện sự lịch sự. Tiếp tục trở nên phổ biến thông qua việc giáo dục tại trường học Sau này, đến thời Meiji (1868-1912), seiza dần lan rộng đến tầng lớp thường dân. Điều này là do chính phủ kể từ thời Meiji trong môn giáo dục đạo đức được gọi là “tu thân”「修身(しゅうしん)」ở trường học, đã dạy rằng "seiza" được coi là tư thế ngồi của người Nhật, nhằm nhấn mạnh sự khác biệt đối với các nền văn hóa nước ngoài. Thuật ngữ “seiza” cũng được đặt ra vào thời điểm này. Kết quả là kiểu ngồi được chấp thuận trong nghi lễ trà đạo trước đây là “ngồi xếp bằng” (agura) cũng đã được thay đổi thành seiza để thống nhất. Đồng thời, chiếu tatami, vốn trước đây chỉ được tìm thấy trong nhà của những người giàu có cũng đã trở nên phổ biến trong nhà của những người dân thường, khiến cho việc ngồi seiza trở nên dễ dàng hơn. Hơn nữa, một phương pháp điều trị và phòng ngừa bệnh tê phù beriberi, một căn bệnh gây đau chân phổ biến trong thời kỳ Edo, cũng đã ra đời trong thời Meiji. Bệnh tê phù beriberi khiến cho chân của mọi người bị đau và không thể ngồi seiza, nhưng việc số lượng bệnh nhân giảm mạnh đã trở thành động lực thúc đẩy sự phổ biến của kiểu ngồi này. Cách ngồi seiza và những trường hợp cần thiết Những trường hợp cần ngồi seiza Hiện nay, “seiza” được sử dụng trong nhiều bộ môn văn hóa Nhật Bản khác nhau như trà đạo, cắm hoa, thư pháp, kể chuyện cười rakugo, cờ vây, cờ tướng shogi v.v. Ngoài ra, khi gặp người trên trong những căn phòng kiểu Nhật thì seiza được cho là cách ngồi lịch sự. Việc ngồi seiza khi cầu nguyện thần linh hay Đức Phật ở Nhật Bản cũng rất phổ biến. Cách ngồi seiza ① Đầu tiên hãy quỳ trên sàn nhà. ② Hạ thấp mông và ngồi lên gót chân. ③ Duỗi thẳng mu bàn chân theo sàn nhà. Vậy là bạn đã ngồi được theo kiểu seiza. Sau khi ngồi seiza, hãy đặt hai tay lên đầu gối hoặc đùi rồi duỗi thẳng lưng. Đàn ông thường ngồi kiểu này với hai đầu gối hơi mở ra (rộng khoảng bằng nắm tay), trong khi phụ nữ thường ngồi khép đầu gối lại. Những khi không thể ngồi seiza Nếu bạn bị thương ở chân hoặc là người có tuổi, cảm thấy khó có thể ngồi theo kiểu seiza thì hãy nói với đối phương về tình trạng này và ngồi duỗi chân ra nhé. Những lợi ích của việc ngồi seiza Kích hoạt não bộ Bạn có thể ngồi theo kiểu seiza khi học bài hoặc khi muốn tĩnh tâm lại. Ngồi seiza sẽ khiến lưng phải duỗi thẳng ra, từ đó giúp kích hoạt não bộ và cải thiện khả năng tập trung. Ngồi seiza có khiến chân bị ngắn đi không? Một số người cho rằng “chân của người Nhật ngắn hơn người nước ngoài vì tư thế ngồi seiza”. Có lẽ điều này là do tư thế ngồi seiza làm giảm lưu lượng máu xuống phần dưới cơ thể, gây nên cảm giác rằng chân khó phát triển hơn chăng. Tuy nhiên, hiện nay người ta cho rằng không có mối liên hệ nào giữa việc ngồi seiza và chiều dài chân. Nguyên nhân khiến người Nhật có đôi chân dài hơn trước đây được cho là do thay đổi thói quen ăn uống chứ không phải là do họ không còn ngồi theo tư thế seiza nữa. Tổng kết Seiza được cho là đã du nhập từ Trung Quốc vào thời Nara, nhưng kiểu ngồi này không trở nên phổ biến trong cuộc sống hàng ngày, thay vào đó việc ngồi với tư thế "chống một bên chân" (tatehiza) hoặc "xếp bằng" (agura) mới thường gặp hơn. Seiza bắt đầu trở nên phổ biến trong thời Edo (1603-1868) khi các tướng quân bắt buộc các lãnh chúa daimyo và gia thần phải ngồi theo kiểu này. Sau này, với sự ra đời của chiếu tatami, seiza càng trở nên phổ biến hơn trong đời sống của các võ sĩ. Đến thời Minh Trị (1868-1912), chiếu tatami cũng đã trở nên phổ biến trong đời sống của dân thường, bên cạnh đó chính phủ khuyến khích seiza trong giáo dục học đường, vì vậy seiza nhanh chóng lan rộng trong dân chúng. Seiza được coi là kiểu ngồi truyền thống của người Nhật, nhưng nó chỉ mới trở nên phổ biến trong đời sống của người dân cách đây không lâu. Nhân đây thì bạn có thể ngồi seiza được không? Tôi thì không giỏi ngồi theo tư thế này lắm, bởi nó khiến tôi bị đau chân.
  • Cuộc thi viết cảm nghĩ về tác phẩm Manga

    05/04/2023
    Tác phẩm Manga kể về cuộc đời của Hirooka Asako - nữ doanh nhân đã sáng lập công ty bảo hiểm “Daido Life” đã được dịch sang tiếng Việt và xuất bản ở Việt Nam. Các bạn hãy đọc truyện tranh và viết cảm nghĩ về tác phẩm trong khoảng 1 trang A4 nhé. Những bạn đạt giải cao sẽ nhận được tiền thưởng và tất cả các bạn tham gia đều nhận được phiếu quà tặng điện tử. Cuộc thi đã nhận được 655 bài dự thi từ Việt Nam và Nhật Bản. Sau quá trình chấm điểm kỹ lưỡng, Ban tổ chức đã chọn ra 12 người chiến thắng và lễ trao giải đã được tổ chức vào tháng 11 năm 2023. Để biết thêm thông tin chi tiết, bạn hãy tham khảo bài viết này. Nữ doanh nhân sáng lập công ty bảo hiểm nhân thọ Đây là truyện tranh kể về cuộc đời của Hirooka Asako (1849~1919) - nữ doanh nhân người Nhật trong thế kỷ 19. 174 năm trước đây, Asako được sinh ra trong một gia đình thương gia giàu có. Bà được gả vào một gia đình thương gia lớn. Gia đình chồng bà có mô hình kinh doanh giống ngân hàng ngày nay nhưng ngay sau khi làm dâu, một cuộc cách mạng đã nổ ra khiến tình hình kinh tế thay đổi lớn, gia đình chồng bà cũng gặp khó khăn. Trong lúc đó, Asako đã giúp gia đình xoay chuyển tình thế thông qua nhiều hoạt động lớn. Bà thành lập ngân hàng mới, bắt đầu kinh doanh than đá, xây dựng trường đại học đầu tiên dành cho nữ giới, thành lập công ty bảo hiểm nhân thọ. Vào thời đại “đàn ông đi làm, đàn bà ở nhà nội trợ và nuôi con”, nữ doanh nhân Asako đã rất nỗ lực và đạt được nhiều thành tựu trong kinh doanh. Cuốn truyện tranh này giới thiệu cuộc đời của bà một cách rất sinh động. Về Daido Life Trái: Hirooka Asako, Phải: Trụ sở chính của Daido Life Daido Life là công ty bảo hiểm nhân thọ do bà Asako sáng lập với lịch sử hình thành 120 năm. Ngoài việc cung cấp dịch vụ bảo hiểm cho các công ty vừa và nhỏ, Daido Life còn hỗ trợ giải quyết nhiều vấn đề mà các doanh nghiệp gặp phải trong kinh doanh. Cuộc thi viết cảm nghĩ Đối tượng tham gia Người có tiếng mẹ đẻ là tiếng Việt (Người Việt đang sống ở Việt Nam và Nhật Bản đều có thể tham gia) Truyện tranh Tác phẩm HIROOKA ASAKO(Shogakukan Educational Manga Character Museum) Bản tiếng Việt※ Bạn có thể đọc miễn phí bản điện tử (tiếng Việt) tại đây Hình thức bài dự thi Bài dự thi viết bằng tiếng Việt hoặc tiếng Nhật.・ Tiếng Việt: Khoảng 1 trang A4 (500~700 chữ)・ Tiếng Nhật: Khoảng 1 trang A4 (1000~1400 chữ)Mẫu bài dự thi - Tải về※ Bạn có thể sử dụng mẫu bài dự thi và viết cảm nghĩ bằng máy tính, điện thoại hoặc viết tay.Mẫu bài nêu cảm nghĩ và bí quyết viết bài Hình thức dự thi ・ Nếu bạn dự thi thông qua trường học, trung tâm tiếng Nhật, nghiệp đoàn v.v, hãy nộp bài dự thi cho giáo viên.・ Nếu bạn tự đăng ký dự thi, hãy gửi bài dự thi về email dưới đây.kokoro.vj.2022@gmail.com Thời hạn nhận bài Ngày 30 tháng 6 năm 2023 Xét duyệt bài dự thi ・ Những người có liên quan đến công ty Daido Life và văn phòng phụ trách tổ chức cuộc thi (người Việt, người Nhật) sẽ đánh giá các tiêu chí như "bạn có hiểu chính xác nội dung tác phẩm không", "bạn có thể bày tỏ suy nghĩ và cảm xúc của mình một cách rõ ràng không" v.v.・ Giải thưởng sẽ được trao vào mùa thu năm 2023. Cơ cấu giải thưởng
  • Việt Nam Ok, Nhật Bản Dame_Vol 35: Trả lời “はい”-“Vâng” chỉ một lần duy nhất

    28/03/2023
    Khi bạn được sếp hướng dẫn tại nơi làm việc, thông thường ở Việt Nam có thể bạn sẽ trả lời "vâng, vâng, vâng". Ngoài ra, một số bạn hay ưu tiên ghế phụ lái trên xe hơi cho người có địa vị cao hơn, hay người lớn tuổi nhất trong gia đình. Tuy nhiên, nếu bạn làm những điều tương tự ở Nhật Bản thì như thế nào??? Nói “はい”-“Vâng” ba lần liên tiếp là khiếm nhã Hãy tưởng tượng một tình huống mà bạn nhận được hướng dẫn công việc từ sếp của mình. Ở Việt Nam, khi bạn được hướng dẫn một số công việc, bạn sẽ nói "vâng, vâng, vâng" hoặc "ok, ok, ok". Đây là một cách trả lời khá phổ biến ở Việt Nam và là một cách lịch sự để nói rằng bạn đã hiểu rõ hướng dẫn. Tuy nhiên, ở Nhật Bản, nếu bạn nói“はい”-“Vâng”hai hoặc ba lần liên tiếp, người khác sẽ không có thiện cảm với bạn. Khi nhận được chỉ thị, yêu cầu, giải trình từ cấp trên hoặc khách hàng, chỉ trả lời "có" một lần. Nếu bạn nhìn vào mặt ai đó và nói "có" chỉ một lần, điều đó có nghĩa là "Tôi hiểu (hướng dẫn hoặc lời giải thích của bạn)." Hãy ghi nhớ điều này khi làm việc tại Nhật Bản. Ngay cả khi bạn không nói chuyện với sếp của mình, bạn cũng không nên nói "vâng, vâng, vâng" ở Nhật Bản. Một giáo viên người Nhật nói với tôi rằng khi người Nhật nói "Có" hoặc "OK", họ chỉ nói một lần. Nếu bạn trả lời "Vâng, vâng", có vẻ như bạn sẽ bị hiểu lầm là "Bạn đang xem thường đối phương", "Bạn không có ý muốn nghe", hoặc "Đối phương đang làm bạn phiền". Do đó, việc trả lời “vâng, vâng” hoặc “vâng, vâng, vâng” là bất lịch sự, không chỉ khi giao tiếp với sếp mà còn khi nhận đơn đặt hàng từ khách hàng tại nhà hàng nơi bạn làm việc bán thời gian. Hãy cẩn thận, vì khách hàng có thể cực kỳ khó chịu. Cầm bát trên tay khi ăn Ở Việt Nam, có người đôi khi đặt bát trên bàn và ăn bằng thìa. Ngay cả khi bạn sử dụng đũa, việc đặt bát lên bàn và ăn cũng đôi khi không có vấn đề gì to tát lắm. Tuy nhiên, trong văn hóa Nhật Bản, ăn bằng đũa hoặc thìa khi bát đang ở trên bàn được coi là thô lỗ. Ở Nhật Bản, tốt hơn là bạn nên nhấc nhẹ bát bằng một tay và đưa nó lại gần miệng trước khi ăn bằng đũa hoặc thìa. Tuy nhiên, với những chiếc đĩa lớn, bạn không cần phải nhấc bằng một tay và có thể để trên bàn để ăn. Tôi không biết điều này cho đến khi con gái tôi, đang học tiểu học ở Nhật Bản, nói với tôi về phong trào “ba không” trong bữa trưa ở trường.“Ba không” là: 1. Không làm đổ thức ăn ra bàn, 2. Không để thừa thức ăn và 3. Không ăn bằng bát trên bàn. Đối với người Nhật, úp mặt vào bàn ăn có thể được coi là cách ăn như thú cưng. Ngoài ra, bưng bát hay bát trà trong trà đạo còn thể hiện lòng biết ơn đối với những người nông dân. Hãy ghi nhớ điều này nếu con bạn đi học ở Nhật Bản hoặc có dịp ăn uống với các đồng nghiệp Nhật Bản tại nơi làm việc. Trên ô tô, người có địa vị cao hơn ngồi ở vị trí nào? Khi ngồi trên ô tô ở Nhật, cách sắp xếp vị trí ngồi trên xe theo thứ tự địa vị có vẻ khác với ở Việt Nam. Tại Việt Nam, ghế cạnh tài xế (ghế phụ) được coi là ghế ưu tiên dành cho gia đình, bạn bè thân thiết. Ví dụ, khi gia đình tôi lên xe, bố tôi luôn ngồi bên cạnh (ghế phụ), còn mẹ, vợ và con tôi ngồi ở ghế sau. Lý do của sự sắp xếp này rất đơn giản: bố tôi là anh cả trong nhà nên bố ngồi ở ghế tốt nhất (ghế hành khách có tầm nhìn rộng). Đây có lẽ là quy tắc phổ biến trong nhiều hộ gia đình Việt Nam. Tuy nhiên, các quy tắc sắp xếp vị trí trên xe ở Nhật Bản khá khác biệt. Tại buổi lễ tốt nghiệp, tôi và bạn tôi đã lái xe đến đón giáo viên người Nhật của chúng tôi. Bạn tôi lái xe và tôi ngồi ghế phụ. Khi đến nhà thầy, tôi xuống xe để thầy ngồi ghế phụ, còn tôi đi vòng ra ghế sau. Tôi nghĩ đó là một dấu hiệu của sự tôn trọng đối với giáo viên của tôi. Thầy giáo có vẻ hơi bối rối, nhưng không nói gì. Sau khi sự kiện kết thúc, thầy giáo đã cho chúng tôi đã nghe được một sự khác biệt thú vị về điều này. Ở Nhật Bản, người cao tuổi và khách hàng thường ngồi ở ghế sau. Ví dụ: Nếu bạn, sếp và khách hàng của bạn đi bằng taxi, theo thông lệ, họ sẽ ngồi ở ghế sau và bạn ngồi ở ghế hành khách phía trước. Các bạn đang đi làm tại Nhật Bản chú ý điều này nhé.

Trang web hỗ trợ du học sinh, thực tập sinh kỹ năng, kỹ sư

[Được hỗ trợ bởi Đại sứ quán Nhật Bản tại Việt Nam]

  • Việt Nam Ok, Nhật Bản Dame_Vol 33: Người Nhật không thích nước hoa quá thơm

    Ở Việt Nam, bạn trở nên quyến rũ hơn, thu hút hơn nhờ mùi hương từ một chai nước hoa xịn sò. Nếu như bạn dùng một mùi hương hơi mạnh một chút thì mọi người cũng không để ý gì. Nhưng ở Nhật thì khác. Nếu như bạn xịt nước hoa hơi mạnh một chút thì người ta sẽ “tránh xa”. Trong bài này chúng tôi xin giới thiệu về “cảm nhận về nước hoa thơm nồng” và “quan niệm về để râu” tại Nhật Bản. Nguyên tắc khi sử dụng nước hoa Trong khoảng 5-6 năm gần đây, xu hướng chơi nước hoa ở Việt Nam ngày càng trở nên thông dụng. Trên các nền tảng như Youtube hay Tiktok, không khó để bắt gặp những video khuyến khích các chàng trai, cô gái “không cần đẹp, không cần sang, chỉ cần thơm là ghi điểm”. Tôi có một cậu bạn trước khi sang Nhật du học có nhắn tin hỏi tôi vài kinh nghiệm sống. Trong cuộc trao đổi cậu tâm sự “em sẽ mang thật nhiều nước hoa sang để bản thân luôn được thơm tho”. Tôi hốt hoảng khuyên cậu ta dừng ngay ý định này. Quá thơm ở Nhật sẽ không được chào đón đâu. Ở Nhật, cách nói “Smell harassment”, tiếng Nhật viết là スメハラ (sumehara), có nghĩa là quấy rối mùi, dạo gần đây không còn lạ lẫm gì nữa. Đây là hiện tượng mùi của cơ thể hoặc ở miệng gây ảnh hưởng tới những người xung quanh. Ngoài mùi cơ thể, miệng, mùi mồ hôi, mùi thuốc lá…, mùi nước hoa đậm cũng gây cảm giác khó chịu với những người xung quanh. Người Nhật cũng có người thích dùng nước hoa, nhưng đa phần là loại thơm nhẹ nhàng. Nhưng nhiều người không thích những loại mùi nồng và mạnh. Sang tới Nhật bạn sẽ nhận ra những người Nhật xung quanh bạn hầu như không xịt nước hoa sử dụng bất kỳ hương liệu mạnh nào. Tôi có vài người bạn phương Tây sử dụng các mùi nước hoa nồng và nói chuyện với tôi rằng nhiều lúc trên xe điện họ thấy người Nhật tránh né ngồi cạnh... Người Nhật không thích nước hoa quá nồng Ở Nhật một số cửa hàng sushi thậm chí còn có hẳn quy định yêu cầu thực khách không xịt nước hoa mùi nồng khi vào cửa hàng. Bởi mùi thơm có thể sẽ lấn át cả mùi vị của thức ăn, ảnh hưởng tới quá trình thưởng thức thuần tuý của các thực khách khác. Vậy nên ở Việt Nam các bạn cứ xịt nước hoa thoải mái nhưng sang Nhật, nếu vẫn mê xịt nước hoa quá thì dùng những mùi nhẹ nhàng thôi, chứ đừng dùng quá hắc và khi xịt thì cũng xịt vừa phải thôi nhé. Đừng chơi mốt râu ria xồm xoàm Có lẽ do ảnh hưởng của văn hoá phương Tây mà rất nhiều đàn ông Việt coi một bộ râu rậm là biểu hiện của sự nam tính, bụi bặm. Đặc biệt sau khi trào lưu sử dụng xe phân khối lớn kết hợp với một cây jeans, đi giày Red Wings, nuôi râu rậm rạp này nọ được du nhập mạnh mẽ qua những bộ phim thì xu hướng giới trẻ để râu ngày càng mạnh. Tuy nhiên, văn hóa Nhật Bản, nhất là tại các công ty ở Nhật thì lại không coi việc để râu là một xu hướng thời thượng. Trong quá khứ, từ giai đoạn thế kỷ 16 – 17, để râu là biểu hiện của quyền lực ở Nhật. Tuy nhiên, sau chiến tranh thế giới thứ 2, văn hoá Nhật đã có sự thay đổi mạnh mẽ. Công nghiệp và kinh tế phát triển, thế hệ những salaryman (người làm công ăn lương) ra đời. Họ đi làm công sở, mặc những bộ vest bảnh chọe và xu hướng mặt mũi láng cóng trở nên thịnh hành. Một người đàn ông với tóc tai gọn gàng, ăn mặc lịch sự, mặt mũi nhẵn nhụi được coi là chuẩn mực ở Nhật. Gần đây, nhiều phụ nữ trẻ Nhật Bản bỏ nhiều tiền vào việc triệt lông toàn thân. Tôi có một vài người bạn nam giới người Nhật thậm chí còn không ngần ngại ghé các salon hoặc thẩm mỹ viện để triệt lông mặt, lông tay, lông chân. Họ cho rằng đó mới là tiêu chuẩn của sự gọn gàng, sạch sẽ. Thậm chí trong thời gian gần đây, xu hướng triệt cả lông nách cũng bắt đầu nở rộ. Tàu điện Metro Osaka Câu chuyện râu ria thậm chí từng trở thành một chủ đề được bàn tán xôn xao vào năm 2016, sau khi 2 nhân viên lái tàu của hãng Metro Osaka đâm đơn kiện chính quyền thành phố Osaka vì “họ đã bị đánh giá thấp năng lực làm việc, đơn giản chỉ vì họ không tuân theo quy định phải cạo râu”. Sau đó tòa ra phán quyết “Để râu là quyền tự do của con người” và ra lệnh cho chính quyền thành phố Osaka phải đền bù cho 2 nhân viên đó tới 440.000 yên. Sau câu chuyện “ầm ĩ” này, có lẽ định kiến của người Nhật đối với người để râu cũng phần nào giảm bớt. Tuy nhiên, việc các chàng trai Nhật ham mê việc triệt lông cũng một phần là do họ cho rằng “Việc triệt lông và cạo râu sẽ tạo ấn tượng tốt đối với các cô gái”. Vậy nên các bạn nào mà thích một bộ râu xồm xoàn, nam tính kiểu Mỹ thì “tém tém” lại nếu sống ở Nhật nhé.

    04/11/2022

  • Việt Nam Ok, Nhật Bản Dame_Vol 32: Quên đi những cuộc hẹn ngẫu hứng

    Nếu đột ngột bạn gọi điện cho một người bạn Nhật nói rằng “Này, chạy ra cà phê tý đi” thì chắc sẽ gây khó cho người bạn đó. Phần do tính cách người Nhật không thích kế hoạch bị đảo lộn và một phần do đa phần họ rất bận với công việc hàng ngày nên khi đang đi làm mà dành ra “1 hoặc 2 giờ đồng hồ” là rất khó. Xin giới thiệu về cảm nhận “giờ làm việc” của người Nhật Bản. Những cuộc hẹn ngẫu hứng Trời đẹp. Bạn nổi hứng đi café ngắm phố. Nếu ở Việt Nam, bạn cứ thoải mái bốc điện thoại ngẫu hứng hẹn ngay ông bạn ra café. Nhưng ở Nhật, bạn có thể sẽ gây khó chịu với kiểu hẹn đột ngột thế này. Sở dĩ tôi nghĩ tới sự khác biệt này là vì chính tôi vừa có một trải nghiệm nhớ đời. Hôm 4/8 vừa qua, tôi trở lại thành phố Fukuoka thăm bạn bè. Dĩ nhiên là tôi có thông báo cho một vài người bạn ở Fukuoka về chuyến đi này, nhưng tôi chưa chốt với họ thời điểm sẽ có mặt. Thành phố Fukuoka Sau chuyến xe bus đêm kéo dài 11 tiếng từ Kyoto, tôi có mặt ở Fukuoka lúc 8 giờ sáng. Sau khi về hostel cất đồ, rửa mặt mũi, ăn bát ramen chống đói, tôi có khoảng 3-4 tiếng rảnh rỗi buổi trưa và quyết định gọi điện hẹn luôn một người bạn Nhật ra café hàn huyên. Chúng tôi gần 2 năm không gặp nhau. Đáng tiếc, kế hoạch thất bại. Người bạn Nhật tỏ ra rất ái ngại khi bị hẹn một cách đột ngột thế này. Cậu ta xin lỗi rất nhiều và rất thẳng thắn nói rằng, lẽ ra tôi nên thông báo kế hoạch từ trước, ít nhất là 2-3 ngày. Một cửa hàng cafe ở Việt Nam Trái lại ở Việt Nam, bạn tôi sẵn sàng tạm ngưng công việc đang dở tay để chạy ra ngồi café với tôi. Ra quán, anh ta cứ nói chuyện được 10 phút lại ngừng 5 phút để giải quyết việc này, việc nọ. Đối với tôi và cả cậu bạn kia, đây là chuyện bình thường. Nhưng đối với người Nhật, đã café thì ra café, công việc ra công việc, không có chuyện lẫn lộn. Một người bạn Nhật cho tôi biết như sau. Ở Nhật, trong giờ làm việc nếu không có lý do đặc biệt thì không mấy ai đi ra ngoài lâu cả. Kể cả những người làm công việc phải đi ra ngoài thì cũng có kế hoạch chặt chẽ cả ngày, nếu không xong việc thì công việc bị ứ đọng. Vì thế mà nếu có ai đột nhiên gọi điện rủ đi cà phê thì ít có ai có thể nhận lời được. Đa phần người Nhật đều có lịch làm việc chặt chẽ Người Nhật cũng có người nọ người kia nhưng nhìn chung họ không thích làm những gì nằm ngoài kế hoạch.Tôi đã nghĩ rằng đó là do văn hóa nhưng cũng không hẳn vậy. Người Nhật, đã đi làm thì không thể tranh thủ ra ngoài lâu được hoặc công việc có đi làm ở ngoài thì kế hoạch cũng rất chặt chẽ, không thể bỏ dở để cà phê đột xuất được. Vậy nên ai kết bạn với người Nhật thì chú ý sự khác biệt thú vị này nhé. Tại sao gạo Việt Nam được bán tại Nhật? Món ăn Việt với gạo Việt Nam Vào tháng 7 vừa qua, tại Tokyo diễn ra sự kiện quảng bá sản phẩm gạo Việt Nam lần đầu tiên được bày bán tại thị trường Nhật Bản. Người Nhật vốn chỉ ăn gạo trong nước nên sự kiện quảng bá gạo Việt Nam tại Nhật cũng trở thành đề tài được bàn tán. Về cơ bản thì người Nhật ăn gạo Japonica - giống gạo có hạt ngắn, tròn, cơm dẻo. Trong khi đó, gạo Việt Nam thuộc giống Indica, với hạt gạo dài, khô. Gạo Japonica dẻo và dính nên rất thích hợp để làm sushi. Nhưng gạo Việt Nam thì không làm sushi được. Vậy tại sao gạo Việt Nam đang được quảng bá ở Nhật như vậy? Món ăn dùng gạo Việt Nam Năm 2023 sẽ đánh dấu 50 năm hai nước Việt – Nhật thiết lập quan hệ ngoại giao. Chính phủ và các lĩnh vực tư nhân đều mong muốn nhân dịp này tăng cường mối quan hệ giữa hai bên. Một trong những nỗ lực này là việc quảng bá cho gạo của Việt Nam dựa trên một tập quán khá thú vị của người Nhật. Bạn có thể tò mò rằng tập quán đó là gì? Đó là việc người Nhật rất tôn trọng tập quán ẩm thực. Nếu như người Nhật nghĩ “À, hôm nay mình muốn nấu món Việt Nam” thì thường họ sẽ tìm mua gạo cũng như nguyên liệu nấu món ăn của Việt Nam để chế biến. Ban tổ chức sự kiện, có thể phần nào nắm bắt được đặc tính này của người Nhật và quảng bá cho gạo Việt Nam dựa trên thói quen này chăng. Ngược lại, nếu bạn đang ở Việt Nam và bỗng dưng thèm sushi. Tôi dám cá rằng bạn sẵn sàng dùng luôn gạo ở nhà để cuốn sushi, thay vì chạy ra siêu thị mua gạo Japonica. Nhưng với người Nhật, họ muốn món ăn đó ngoài hình thức, còn có cả hương vị gần giống với nguyên bản. Đây có thể sẽ là một dịp tốt cho gạo Việt Nam tại Nhật Bản. Học sinh đi du lịch không được mang điện thoại di động Con bạn đang học cấp 2 và nhà trường tổ chức một chuyến đi dã ngoại 3 ngày 2 đêm. Bạn sắm sửa đồ đạc cho con và dĩ nhiên là không quên nhét vào cặp con một chiếc điện thoại để “bố mẹ còn gọi điện hỏi thăm, cập nhật tình hình”. Chuyện bình thường đúng không? Nhưng ở Nhật, sẽ chẳng có chiếc điện thoại nào cả. Hầu hết các trường học ở Nhật tổ chức một chuyến đi du lịch, dã ngoại hoặc du lịch kết hợp học tập rất bài bản và nguyên tắc. Học sinh tuyệt đối không được mang theo điện thoại và thậm chí số tiền tiêu vặt mang theo người cũng bị giới hạn. Các chuyến “du lịch” ở trường tiểu học và trung học cơ sở của Nhật đều là một phần của “giờ học” nên việc không được mang điện thoại di động là điều hiển nhiên. Vì đây là “giờ học” mà. Quả là một lý do khá thú vị đúng không. Học sinh đi du lịch học tập (Đền Toshogun, tỉnh Tochigi) Nếu như ở Việt Nam cha mẹ sẽ rất lo lắng nếu con đi du lịch theo trường mà không mang theo điện thoại di động. Nhưng ở trường học Nhật Bản thì việc quản lý học sinh khá chặt chẽ. Trong thời gian con đi du lịch với trường thì các thầy cô sẽ có trách nhiệm quản lý học sinh. Nhà trường sẽ bố trí người chụp ảnh cho học sinh, gửi vào email mà phụ huynh đăng ký để bố mẹ cập nhật tình hình con cái. Vậy là đủ. Ngoài ra, nếu mang theo điện thoại, các em sẽ có xu hướng dùng điện thoại trong thời gian dài và không có dịp trò chuyện với bạn bè cùng lớp. Đây cũng là một lý do thú vị. Tuy nhiên theo một phụ huynh người Nhật thì đối với học sinh trung học phổ thông thì việc mang theo điện thoại di động khi đi du lịch theo trường cũng là điều bình thường. Ở những trường dù cấm mang theo điện thoại thì cũng có những trường hợp học sinh giấu diếm mang điện thoại theo người.

    28/09/2022

  • Con dấu ở Nhật Bản được dùng vào những dịp như thế nào?

    Ở Nhật Bản, khi làm thủ tục mở tài khoản, ký hợp đồng bảo hiểm nhân thọ, thuê nhà ở hoặc làm các thủ tục tại cơ quan hành chính, thì ngoài việc ký tên người ta còn đòi hỏi phải dùng con dấu cá nhân. Tiếng Nhật gọi con dấu là “inkan” (hoặc đơn giản là hanko). Người nước ngoài sống ở Nhật Bản nhất định nên biết về Văn hóa con dấu của Nhật Bản. Chúng ta cùng tìm hiểu xem những anh chị sempai người Việt Nam cảm nhận về văn hóa con dấu của Nhật Bản như thế nào và sử dụng con dấu trong những trường hợp nào nhé. Văn hóa con dấu của Nhật Bản Con dấu được yêu cầu sử dụng ở nhiều trường hợp Nếu như ở Việt Nam, khi mở tài khoản ở ngân hàng, chúng ta chỉ cần xuất trình giấy tờ tùy thân và ký tên là đủ thì ở Nhật Bản, có những giấy tờ người ta yêu cầu phải đóng dấu. Trong tiếng Nhật, con dấu viết là 印鑑, đọc là “inkan” hoặc “hanko”. Khi còn ở Việt Nam mình cũng chỉ quen với việc ký tên nhưng khi du học tại Nhật và đi mở tài khoản ngân hàng thì mới biết tới con dấu – hanko của Nhật. Ngoài việc mở tài khoản, con dấu còn được sử dụng trong nhiều trường hợp như ký hợp đồng bảo hiểm nhân thọ, mua nhà, thuê nhà, đăng ký kết hôn, làm giấy khai sinh. Mặc dù đã quen với văn hóa con dấu của Nhật nhưng gần đây, việc sử dụng con dấu trong xã hội Nhật cũng có nhiều thay đổi và nhiều trường hợp không cần dùng con dấu cũng được. Trải nghiệm sử dụng con dấu của 4 sempai người Việt Nam Vậy những người Việt Nam ở Nhật sử dụng con dấu trong những trường hợp như thế nào. Chúng ta cùng tìm hiểu qua trải nghiệm của 4 bạn người Việt sau đây. ・Bạn Vân (nhân viên văn phòng, sống ở Tokyo) ・Bạn Nhung (nhân viên văn phòng, sống ở Yokohama) ・Bạn Linh (nhân viên văn phòng, sống ở Osaka) ・Bạn Vân (sinh viên cao học, sống ở Osaka) Ngày càng nhiều trường hợp không cần dấu Văn bản cần nhiều người đóng dấu ở Nhật Trong công ty ở Nhật, khi cấp trên xem xét những tài liệu do cấp dưới đệ trình lên thì để xác nhận "đã xem rồi", họ thường đóng dấu lên tài liệu đó. Có nhiều khi trên một tài liệu có tới tận 5 cái dấu chứng nhận đã đọc. Nhưng những công ty nơi có nhiều người nước ngoài làm việc thì thay vì đóng dấu, chỉ cần ký tên là đủ, và xu hướng này đang dần phổ biến lên. Bạn Vân (Tokyo) cho biết: “Chỗ làm của mình hiện phổ biến việc dùng con dấu điện tử (※sẽ nói ở phần sau) nên hầu như không dùng hanko nhiều lắm. Tuy nhiên những giấy tờ liên quan tới thanh toán chi phí công việc, tài liệu để phê duyệt đề xuất dự án v.v. thì cần phải đóng dấu. Nhưng trường hợp không mang theo con dấu thì có thể ký tên cũng được”. Bạn Linh: Mình làm việc ở công ty có nhiều người nước ngoài. Nên mặc dù đã đi làm được nửa năm nhưng cũng chưa lần nào phải dùng tới con dấu. Khi ký hợp đồng tuyển dụng, đa phần phải có con dấu Tuy nhiên, trên thực tế, khi ký hợp đồng thì đa phần phải đóng dấu. Bạn Linh có nói là chưa lần nào sử dụng con dấu, nhưng thực ra khi còn làm thêm tại đây, cứ 3 tháng 1 lần khi phải ký lại hợp đồng, bạn đã phải đóng dấu vào hợp đồng đó. Khi được tuyển dụng chính thức, Linh cũng đã phải đóng dấu khi ký hợp đồng. Khi còn học cao học, Linh cũng đã làm công việc trợ giảng cho giáo viên dạy tiếng Việt cho sinh viên Nhật. Khi đó, hàng tuần Linh phải nộp báo cáo giờ giấc làm việc cho trường và mỗi lần nộp đều phải đóng dấu. Bạn Vân, sinh viên cao học ở Osaka cho biết khi làm thêm ở một siêu thị, bạn đã phải đóng dấu khi ký hợp đồng nhưng khi chuyển sang làm thêm tại một nơi khác thì chỉ cần ký tên là được. Khi làm thủ tục hành chính, vẫn phải dùng con dấu! Khi phải làm các giấy tờ liên quan tới thủ tục tại các cơ quan hành chính hoặc khi cần xin giấy chứng nhận thì đa phần vẫn phải sử dụng con dấu. Trường hợp khi ký những hợp đồng không quá lớn thì có thể sử dụng chữ ký và xu hướng này cũng đang phổ biến dần lên. Bạn Vân sống ở Tokyo đã 3 lần du học tại Nhật và hiện đang làm việc tại một công ty Nhật Bản nhưng trước khi đi làm “chưa một lần dùng con dấu. Tất cả mọi việc từ mở tài khoản ngân hàng, mua điện thoại di động, thuê nhà v.v. mình chỉ ký là OK”. Theo những gì 4 bạn cho biết về việc sử dụng con dấu trong vòng 1 năm qua thì có thể thấy việc thuê nhà, tùy trường hợp mà cần con dấu hoặc không. Bạn Nhung ・ Ký hợp đồng thuê nhà sau khi chuyển nhà ・ Nộp giấy chuyển nhà lên văn phòng hành chính quận ・ Nộp giấy chuyển vào nơi ở mới lên văn phòng hành chính quận ・ Đăng ký cho con đi học ngoại khóa ・ Đơn xin phụ cấp nghỉ sinh con Bạn Linh ・ Ký hợp đồng thuê nhà mới ・ Nộp giấy chuyển nhà lên văn phòng hành chính quận ・ Nộp giấy chuyển vào nơi ở mới lên văn phòng hành chính quận ・ Ký hợp đồng khi được tuyển dụng chính thức Bạn Vân (Tokyo) và Vân (Osaka) Trong vòng 1 năm qua không dùng dấu lần nào Cảm nhận về văn hóa con dấu của Nhật Bản Chúng ta cùng xem cảm nhận về văn hóa con dấu của Nhật Bản của một số sempai người Việt nhé. Gọn gàng, tiện lợi và dễ mang theo người Bản hợp đồng thuê nhà có đóng dấu của bạn Khanh Bạn Khanh là một du học sinh. Trước khi sang Nhật, được cơ quan tiếp nhận phía Nhật Bản cho biết về sự cần thiết của con dấu nên thông qua cơ quan tiếp nhận, bạn đã đăng ký làm một con dấu của mình và sau khi đến Nhật, bạn nhận được con dấu đó. Sau đó khi đi thuê nhà, mở tài khoản ngân hàng v.v. Khanh đều phải sử dụng con dấu và thực sự ngạc nhiên về mức độ phổ biến trong việc dùng con dấu cá nhân ở Nhật. Khanh đã hiểu được sự thuận lợi khi có con dấu ở Nhật và cho biết “con dấu rất gọn nhẹ, tiện lợi, mang theo người cũng dễ dàng”. Nhiều cảm nhận tích cực về con dấu Con dấu của bạn Vân (Tokyo) Bạn Nhung: Những con dấu sản xuất đại trà thì đều giống nhau nên tôi nghĩ để chứng minh thân nhân thì chữ ký có hiệu quả hơn. Nhưng không phải vì thế mà tôi không thích văn hóa con dấu của Nhật. Khi lựa chọn kiểu con dấu để mua cũng rất vui. Tôi cảm nhận rõ nét văn hóa của người Nhật. Bạn Vân (Tokyo): Ở Việt Nam, chỉ có những người cấp cao mới có con dấu. Khi đến Nhật, được sở hữu con dấu cá nhân, tôi rất thích. Có có dấu, cảm giác cũng xịn sò lắm chứ. Tiếc là cơ quan tôi ít khi dùng con dấu nên hầu như tôi quên mất là mình cũng có con dấu. Bạn Linh: Dù kinh tế phát triển nhưng văn hóa truyền thống vẫn còn duy trì được như vậy, mình thấy rất hay. Thống nhất bằng cách dùng con dấu Con dấu của bạn Vân ở Osaka Bạn Vân (Osaka) cho biết văn hóa con dấu của Nhật thật phức tạp. Năm 2012 khi lần đầu tới Nhật du học, chỉ cần chữ ký Vân cũng mở được tài khoản ngân hàng và làm thẻ ngoại kiều (hiện gọi là thẻ cư trú) . Khi sang Nhật du học lần 2 vào năm 2018, Vân cũng mở tài khoản Yucho mà chỉ cần ký tên chứ không cần con dấu. Tuy nhiên khi ký hợp đồng làm thêm thì Vân không rõ nơi nào thì cần con dấu, nơi nào thì không nên gần đây, Vân bắt đầu sử dụng con dấu cho thống nhất. Các loại dấu và giá cả khi làm con dấu Con dấu của bạn Vân (Osaka) giá 2.000 yên Tùy vào chất liệu dùng để làm con dấu mà giá cả cũng khác nhau. Con dấu được làm bằng ngà voi hoặc bằng đá, giá có thể lên tới vài trăm nghìn yên. Đa phần các bạn trẻ đều làm con dấu với giá phải chăng. ① Bạn Hoàng Vân ở Osaka thì thuê cửa hàng khắc dấu làm dấu riêng cho mình với giá 2.000 yên với chữ “Hoàng” được khắc dọc theo kiểu chữ của Nhật (ảnh trên) ② Bạn Vân (ở Tokyo) cho biết công ty đã giúp bạn làm con dấu (không rõ giá). Tên của bạn được khắc bằng chữ katakana viết ngang (ảnh dưới). Con dấu của bạn Vân ở Tokyo ③ Bạn Bùi Linh cũng thuê cửa hàng khắc dấu để làm con dấu với chữ “Bùi” với giá 1.000 yên. ④ Tôi có cô bạn người Kyrgyzstan, tên là Dinara đang theo học thạc sĩ tại một trường đại học ở Kyoto. Dinara hoàn toàn không biết gì về con dấu cho đến khi phải ký hợp đồng thuê nhà sau 3 tháng sống tạm trong ký túc xá. Dinara được bạn chỉ tới Donkihote để làm con dấu. Cô hăm hở tới Donkihote, bỏ 1.500 yên vào máy làm con dấu. Sau khi bấm nút, máy nhả ra một cái hộp trắng. Dinara lập tức cầm chiếc hộp trắng đó chạy về nơi phải đóng dấu. Nhưng khi mở ra thì đó chỉ là chiếc hộp đựng con dấu. Sau khi đặt lệnh làm con dấu, máy sẽ nhả một chiếc hộp đựng con dấu. Còn sản phẩm bạn cần thì phải chờ thêm 30 phút nữa mới có. Nên các bạn nếu có đi làm dấu ở các hệ thống tự động, hãy lưu ý nhé. “Jitsu-in”và”Ginko-in” là gì? Jitsu-in là gì Giấy chứng nhận đăng ký con dấu Dấu cá nhân ở Nhật có 2 loại chính. Một là loại dấu chính thức, được dùng vào những dịp quan trọng, chính thức. Tiếng Nhật gọi là 実印 (jitsu-in). Loại jitsu-in này được dùng vào những thủ tục được pháp luật quy định. Ví dụ khi ký hợp đồng vay tiền mua nhà, hợp đồng bảo hiểm nhân thọ, thừa kế tài sản v.v. Khi muốn đăng ký con dấu của mình làm jitsu-in thì ta phải mang dấu tới cơ quan hành chính và làm thủ tục 印鑑登録 (đăng ký con dấu). Sau đó mỗi khi cần thì ta đến các cơ quan hành chính này để xin giấy chứng nhận con dấu đã đăng ký (印鑑登録証明書). Con dấu Jitsu-in không phải là dấu sản xuất hàng loạt mà là con dấu đặt làm riêng nên đa phần có giá khá cao. Con dấu thường dụng Mitome-in là gì? Loại hanko giá rẻ sản xuất hàng loạt dùng làm mitome-in Một loại khác là “認印” (mitome-in). Loại dấu này thường được dùng trong những trường hợp đơn giản hàng ngày như đóng dấu xác nhận giấy tờ trong công ty, khi nhận đồ chuyển phát v.v. Đa phần những con dấu này đều rẻ tiền. Giữa 2 loại con dấu này có một loại dấu gọi là 銀行印 (ginko-in). Hiện nay, khi mở tài khoản ngân hàng, ta có thể dùng chữ ký hoặc con dấu thông thường mitome-in cũng có thể được nhưng nhiều người vẫn đặt làm con dấu đắt tiền với suy nghĩ như vậy sẽ có “vận may”. Đây là loại dấu ginko-in. Như vậy giá làm con dấu theo thứ tự từ đắt đến rẻ như sau : Jitsu-in > ginko-in > mitome-in. Tại sao việc dùng con dấu lại phổ biến ở Nhật? Con dấu ra đời khoảng 2000 năm trước Kim ấn (từ trang web Bảo tàng thành phố Fukuoka) Khoảng 2000 năm trước, hoàng đế nhà Hán (Trung Quốc ngày nay) đã gửi cho thiên hoàng Nhật Bản chiếc dấu và người ta cho rằng từ đó con dấu đã bắt đầu tại Nhật. Đó là con dấu vuông mỗi cạnh 2,3cm được khắc 5 chữ Hán. Vì dấu được làm bằng vàng nên được gọi là Kim ấn, hiện được trưng bày ở Bảo tàng thành phố Fukuoka. Khi đó, con dấu chỉ được hoàng gia sử dụng chứ không phổ biến với đại chúng như hiện nay. Ở Việt Nam hiện cũng trưng bày nhiều con dấu của Triều Nguyễn ở Cố đô Huế, nhưng việc sử dụng con dấu cũng không phổ biến trong dân chúng. Con dấu bắt đầu phổ biến vào thời Edo Quang cảnh Tokyo thời Edo Người ta cho rằng văn hóa dùng con dấu ở Nhật bắt đầu phổ biến trong thời kỳ Edo (1603~1868). Lý do là vì các thương gia sử dụng con dấu khi mua bán hàng hóa. Vào thế kỷ 19, Nhật Bản bắt đầu có bưu điện, ngân hàng và từ đó việc dùng con dấu phổ biến thêm nữa. Năm 1873, việc dùng con dấu khi ký hợp đồng được đưa thành luật. Một chi tiết thú vị là việc sử dụng con dấu cá nhân hiện chỉ phổ biến ở Nhật và Đài Loan, trong khi Trung Quốc là nơi phát minh ra con dấu thì hiện nay hầu như chỉ dùng chữ ký là được. Con dấu điện tử Kể từ khi đại dịch COVID-19 xảy ra, hình thức làm việc từ xa ở Nhật Cũng khá phát triển. Nhưng nhân viên vẫn phải tới công ty để đóng dấu chứng minh có đi làm. Để cải tiến, nhiều cơ quan hành chính và công ty bãi bỏ chế độ đóng dấu khi không cần thiết và trào lưu “Bỏ đóng dấu” đang ngày càng phổ biến. Cùng với việc “Bỏ đóng dấu”, việc sử dụng con dấu điện thử cũng ngày càng phổ biến. Đây là hệ thống đóng dấu bằng con dấu đã được lưu dưới dạng điện tử trong máy tính. Với con dấu điện tử này, người sử dụng có thể đóng dấu trên văn bản dưới định dạng PDF hoặc Excel mà không cần phải in ra. Tuy nhiên việc thiết lập hệ thống như vậy cũng khá tốn kém và phải được đối tác đồng ý mới sử dụng được. Tóm lược Việc dùng con dấu cá nhân ở Nhật Bản rất phổ biến, từ việc đóng dấu xác nhận tài liệu nội bộ công ty tới việc mở tài khoản ngân hàng v.v. Để phù hợp với yêu cầu đóng dấu này, người Việt Nam khi sinh sống tại Nhật cũng nhiều người làm con dấu với giá tương đối rẻ từ khoảng 1.000 yên tới 2.000 yên. Ngoài ra, khi sống lâu tại Nhật và muốn mua bất động sản hoặc vào những dịp quan trọng, chúng ta cần phải có con dấu chính thức, được đăng ký tại các cơ quan hành chính. Đó là con dấu jitsu-in. Với xu hướng “Bỏ con dấu” hiện nay, nhiều người Việt Nam chỉ cần chữ ký cũng có thể làm được các thủ tục cần thiết. Tùy trường hợp mà chúng ta hãy cùng trải nghiệm văn hóa con dấu thú vị của Nhật Bản nhé.

    12/09/2022

  • Việt Nam OK, Nhật Bản DAME_31: Người Nhật ít ăn sáng ở ngoài

    Người Nhật không có thói quen buổi sáng ra ngoài ăn phở như ở Việt Nam. Họ thường ăn sáng ở nhà rồi mới đi làm, đi học. Vì thế hàng quán ở Nhật thường mở cửa từ 11 giờ sáng hoặc từ chiều tối. Rất ít các cửa hàng mở cửa phục vụ ăn sáng. Nhân thể chúng tôi cũng giới thiệu vài loại cửa hàng đặc biệt mở cửa phục vụ từ sáng. Hiếm có hàng ăn mở cửa từ sáng Buổi sáng, hàng quán ở Nhật đa số treo biển “Đang chuẩn bị” (tức chưa mở cửa) Tháng đầu tiên sau khi sang Nhật, gia đình tôi dự kiến sẽ đến một điểm du lịch cách nhà khoảng 50km để tham quan. Để có cả ngày dài thăm thú, cả nhà tôi dậy từ 6h sáng. Kế hoạch là ra phố tìm một quán ăn sáng, sau đó sẽ bắt tàu sớm. 7h rời khỏi nhà. Đường phố gần như không một bóng người. Không có những cụ ông, cụ bà đi bộ tập thể dục, không có những quán ăn nghi ngút khói mở cửa đón khách. Nhà tôi ghé quán cà ri Cocoichibanya và Ramen và nhận ra rằng tận 10 giờ hoặc 11h sáng họ mới mở cửa. Rốt cuộc cả nhà tôi đành ghé tạm một konbini mua bánh mỳ ăn tạm. Sau lần đó, tôi tò mò hỏi một số người bạn Nhật và biết rằng, người Nhật thường không ăn sáng ở ngoài như người Việt mình. Quán ăn ở Việt Nam mở cửa từ sáng phục vụ khách Ở Việt Nam, từ 4-5h sáng người dân đã tràn ra đường tập thể dục, các quán ăn đun nước dùng xình xịch từ 3-4h sáng để sẵn sàng phục vụ người dân ngay khi mặt trời ló rạng. Thậm chí từ 5-6h sáng bạn đã có thể bắt xe ôm, grab bike, taxi… Trong khi đó ở Nhật, do công việc bận rộn, di chuyển bằng phương tiện công cộng thường tốn khá nhiều thời gian nên người Nhật ngủ khá muộn. Vài người bạn trong lớp con gái tôi kể rằng, bố mẹ chúng phải 9-10h mới về nhà, 11h mới ăn cơm tối và chuyện lên giường ngủ vào 12h là bình thường. Do lối sống như vậy mà hiếm có gia đình Nhật nào ăn sáng ở ngoài như thói quen của người Việt. Và chính vì thế là các quán ăn ở Nhật không bán hàng ăn sáng mà chỉ mở cửa từ trưa trở đi mà thôi. Bữa sáng ở quán café ở Nhật “Bữa sáng theo suất” Tuy nhiên, cũng có một vài ngoại lệ. Sau đây là một vài loại hình cửa hàng bán món ăn sáng ở Nhật Bản. ◆ Một vài loại hình cửa hàng phục vụ ăn sáng Cửa hàng Cafe Đa phần cửa hàng café có bán “Morning Set” - Suất ăn sáng. Đa phần là món ăn nhẹ như bánh mì nướng, bánh mì sandwich hoặc bánh mì kẹp xúc xích và kèm theo đồ uống. Một số cửa hàng bán món ăn nhanh (fast food) Cửa hàng bán Gyudon (cơm tô thịt bò), cửa hàng mì soba, udon, cửa hàng bán hamburger. Family Restaurant Nhiều cửa hàng trong chuỗi Family Restaurant có phục vụ bữa sáng. Cửa hàng ăn của khách sạn lớn Các khách sạn nhỏ thì cửa hàng ăn chỉ phục vụ khách lưu trú nhưng các khách sạn lớn nhiều nơi mở cửa cho cả khách bên ngoài. Đừng mong người Nhật tương tác thường xuyên trên mạng xã hội Bình luận trên Facebook, reply trên story, chát chít thâu đêm trên các ứng dụng đã trở thành thói quen rất phổ biến ở Việt Nam kể từ khi các mạng xã hội (SNS) bùng nổ. Người Việt dùng mạng xã hội vào rất nhiều mục đích khác nhau: Chia sẻ chuyện gia đình, chuyện nghề nghiệp, chuyện đời, bạn bè và với những người đông bạn trên mạng xã hội, các “tút” của họ thường kéo theo lượng tương tác rất lớn. Tuy nhiên, nếu các bạn sang Nhật, kết bạn với người Nhật và mong họ sẽ tương tác trên mạng xã hội như người Việt thì không có chuyện đó đâu. Sẽ có vài sự khác biệt rất lớn mà các bạn phải chuẩn bị tâm lý như sau: ▶︎ Người Nhật, đặc biệt là các bạn trẻ, rất ít dùng Facebook. Mạng xã hội họ hay sử dụng là Twitter hoặc Instagram và LINE. ▶︎ Người Nhật mỗi khi đăng bài, thường là thông báo hoặc phát đi thông tin gì đó để chia sẻ với tất cả mọi người chứ không chỉ một nhóm người cụ thể nào. Ví dụ như: Hè này tôi sẽ đi du lịch Kyoto, cuối tuần tôi sẽ đi chèo thuyền kayak… Vì tính chất đăng bài chỉ để thông báo nên ai phản hồi thế nào không quá quan trọng. Tôi có một người bạn Nhật. Ngoài đời chúng tôi khá thân thiết. Có một lần chị đăng tút về việc đi trượt tuyết. Tôi comment nhưng 1-2 ngày sau chị chẳng like, cũng chẳng reply. Khi gặp tôi mới hỏi: “Chị chưa đọc comment của tôi trên Facebook à”. Chị rất thản thiên trả lời: “Tôi đọc rồi” với hàm ý “Có vấn đề gì không”. Ở Nhật, không ít người không có phản ứng gì đối với bình luận của người khác đối với bài đăng trên mạng xã hội. Đơn giản là do khác biệt tính cách của từng người. Hoặc cũng có người không cần nhiều bình luận, chỉ cần có nhiều “thích” là được rồi. Vậy nên các bạn đừng cảm thấy buồn, phật lòng khi kết bạn với người Nhật mà họ không tương tác gì với bạn trên mạng xã hội nhé. Hãy trật tự và giữ sạch đẹp trong quán café ở Nhật Một quán café ở Hà Nội “Đi café” là một hoạt động rất phổ biến ở Việt Nam. Người Việt tìm tới các quán café vì vô số mục đích: Gặp bạn bè, thư giãn, chụp ảnh, học bài, làm việc… Và một trong những nhu cầu đi café phổ biến bậc nhất ở Việt Nam là “Tám chuyện với bạn bè”. Ở Việt Nam, các bậc phụ huynh thường bế theo con cái vào quán café, cho các con giao lưu phần các con, bố mẹ giao lưu phần bố mẹ. Những đứa trẻ khi vào quán café theo bố mẹ thường được cho phép chạy chơi tự do, nô đùa với những trẻ con khác khá huyên náo và đầm ấm. Một quán café ở Osaka Người Nhật cũng đi café và mục đích ngồi café của họ thường là để một mình thư giãn, hoặc gặp gỡ bạn bè, gặp đối tác bàn công việc. Những quán café bình thường ở Nhật rất hiếm khi có cảnh đưa trẻ em vào giao lưu, và kể cả khi có trẻ em trong quán thì những đứa trẻ đó cũng sẽ tự giác không gây ồn ào, hoặc chạy chơi lung tung. Ở Nhật, nếu các mẹ bỉm sữa muốn đi café thì thường họ chọn những địa điểm như cửa hàng bán món ăn nhanh hamburger, Family Restaurant. Những địa điểm này thì giả sử trẻ con có ầm ĩ một chút cũng không ai khó chịu lắm. Một quán café ở Hà Nội Mới đây, tại quán café Highlands ở phố Hàm Nghi, Hà Nội, tôi đang làm việc với máy tính thì có một em bé (tầm 2-3 tuổi) chập chững đi về phía tôi, tay với ly cà phê của tôi đặt trên bàn. Thấy vậy tôi vội vàng ngẩng lên tìm bố mẹ cháu thì nhận ra mẹ cháu đang ngồi bấm điện thoại. Khi phát hiện con mình ra bàn người khác chơi, mẹ cháu chỉ chạy tới bế con mình về chứ không hề xin lỗi vì đã làm phiền tới tôi. “Trẻ con thì biết gì” là quan niệm phổ thông ở Việt Nam nên không mấy ai để ý đến việc này. Nhưng nếu việc như vậy diễn ra ở Nhật thì bà mẹ chắc chắn sẽ vội vàng chạy ra xin lỗi tôi ngay lập tức. Cửa hàng café ở Nhật luôn gọn gàng sạch sẽ Ngoài ra, đa phần các quán café ở Nhật đề cao tinh thần tự phục vụ. Khách hàng có ý thức tự dọn dẹp bàn của mình, vứt vỏ nylon hoặc gói đường vào thùng rác, lau khô các vết nước vương lại trên mặt bàn. Các bạn sẽ để ý rằng, ngay cả những học sinh cấp 2 của Nhật cũng đã có ý thức tự dọn bàn của mình trong quán café. Tất nhiên là nhân viên của quán cũng làm việc rất cẩn thận. Các bạn nhân viên sẽ đi quanh các bàn, nếu thấy một cái bàn vương vãi nước, vỏ nylon, vỏ bánh kẹo, đồ ăn thức uống… thì nhân viên cũng sẽ dọn dẹp. Những hành động tự giác của người Nhật góp phần giữ gìn sạch đẹp ở những quán café nên có thể nói “Trật tự” và “sạch sẽ” là quy định bất thành văn ở quán café Nhật Bản.

    15/08/2022

  • Việt Nam OK, Nhật Bản DAME_30: Hai mùa trong năm khiến người Nhật phải đeo khẩu trang trước cả khi có dịch covid-19

    Đối với người Nhật, kể cả trước khi dịch Covid-19 bùng nổ thì khẩu trang vẫn được nhiều người sử dụng hằng ngày. Có 2 mùa trong năm mà đường phố ở Nhật có rất nhiều người đeo khẩu trang. Tại sao vậy? Ngoài ra, khi hỏi người Nhật “Bạn sống ở đâu?” thì câu trả lời bạn nhận được sẽ khá đặc biệt. Hãy cùng tìm hiểu về sự khác biệt văn hoá này. (Thạch Long) Tại sao người Nhật đeo khẩu trang Năm 2014 - thời điểm dĩ nhiên là nhân loại hoàn toàn chưa biết gì về sự tồn tại của con virus Covid-19 - tôi lần đầu tiên sang Nhật. Bước lên một chuyến tàu từ ga Shinjuku đi về hostel vào lúc 9 giờ tối, tôi vô cùng ngạc nhiên khi thấy rất nhiều người Nhật đeo khẩu trang trên tàu. Vào thời điểm đó, tôi chưa có nhu cầu tìm hiểu về lý do tại sao lại có rất nhiều người đeo khẩu trang trong một không gian kín như trên tàu. Cho đến năm 2016, tôi trở lại Nhật lần 2 và tiếp tục chứng kiến cảnh tượng tương tự: Khắp các ga tàu từ Osaka đến Tokyo, những người che đi khuôn mặt dưới chiếc khẩu trang trắng nhiều vô số kể. Đợt đó tôi ở nhờ nhà một người bạn đã sống ở Nhật được 13 năm. Tôi đem chuyện khẩu trang ra hỏi thì nhận được lời giải thích như sau: Một năm có 2 mùa mà nhiều người Nhật thường đeo khẩu trang. ・Đó là mùa cúm influenza (mùa đông) ・Và mùa các cây tuyết tùng phát tán phấn hoa ra khắp không khí (từ tháng 2~4) Phần lớn người Nhật đeo khẩu trang để không lây cúm (cảm) từ người khác, đồng thời nếu mình bị bệnh, thì cũng không để virus cúm đi lây cho những người xung quanh. Còn trong mùa phấn hoa bay khắp nơi thì chiếc khẩu trang là để chống căn bệnh dị ứng phấn hoa. “Dị ứng phấn hoa” – nỗi niềm mùa xuân ở Nhật Bản Trước khi dịch Covid-19 bùng nổ, đa phần người Việt không có thói quen đeo khẩu trang để ngăn ngừa bệnh tật và Việt Nam cũng không có bệnh dị ứng phấn hoa. Chiếc khẩu trang ở Việt Nam chỉ có duy nhất tác dụng là ngăn bụi và chống nắng khi đi xe máy. Vậy nên kể cả khi một người Việt bị cảm cúm, họ cũng không nghĩ đến việc đeo khẩu trang để tránh lây cho người khác. Sau khi dịch COVID-19 bùng nổ, việc đeo khẩu trang đối với nhiều người dân Việt Nam là một nghĩa vụ nên việc này không trở thành thói quen. Chúng ta sẽ không lạ lẫm gì với cảnh người dân đeo khẩu trang chỉ để tránh việc bị công an phạt. Chỉ cần xuống khỏi xe máy, họ sẽ ngay lập tức tháo khẩu trang và sinh hoạt bình thường. Vậy nên nếu sang tới Nhật Bản, các bạn hãy nhớ rằng việc đeo khẩu trang khi bị cảm sốt nhức đầu là thể hiện trách nhiệm với cộng đồng nhé. Sự khác biệt khi hỏi “bạn sống ở đâu” Quang cảnh một khu phố ở Việt Nam Ví dụ bạn đang sống ở Hà Nội và mới quen một người bạn thú vị, bạn có nhu cầu hỏi đối phương đang sống ở mạn nào để lần sau còn hẹn hò, bạn thường sẽ hỏi thế nào? Tôi dám chắc đa phần sẽ hỏi: “Cậu ở phố nào”. Đó là Hà Nội. Còn trong thành phố Hồ Chí Minh, cũng với tình huống như trên, dân Sài Gòn sẽ hỏi: “Cậu ở quận nào”. Vậy các bạn có biết người Nhật khi muốn đặt câu hỏi cho tình huống trên, họ sẽ hỏi thế nào không? Đại khái người ta cũng sẽ hỏi “Cậu sống ở đâu”. Nhưng tùy khu vực mà ý củacâu hỏi sẽ khác đi. Ví dụ ở những khu vực đô thị, hệ thống đường sắt phát triển thì câu hỏi “Cậu sống ở đâu” sẽ hàm nghĩa “Cậu sống ở gần ga nào”. Cảnh nhà ga ở khu vực đô thị Nhật Bản Hơn nữa, việc đánh số nhà ở Nhật là dựa vào tên khu vực chứ không dựa vào tên đường phố. Mà tên các khu dân cư thì nhiều vô kể, chỉ có người sống ở đó mới biết nên khi được hỏi “Cậu sống ở đâu” thì câu trả lời thường sẽ là “Tớ ở gần ga Hachioji” hoặc “Tớ ở Hachioji”, tức là nói tên của nhà ga gần nhất. Tuy nhiên ở các khu vực đô thị, nhà ga cũng nhiều vô kể và trong trường hợp người ấy sống ở một ga không có nhiều người biết đến thì họ sẽ cho biết tên nhà ga lớn gần nhất mà đa phần ai cũng biết đến. Bản đồ dân cư ở Nhật không đánh tên phố mà đánh tên khu vực (được khoanh đỏ) Nếu như ở Việt Nam khi được hỏi đường đi đâu đó, chúng ta thường nói: “đi theo đường này, cách độ 3, 4km, đến ngã tư thì thì rẽ phải…” đại loại thế. Nhưng nếu ở Nhật thì thường người ta ước tính quãng đường bằng số phút tàu, xe bus chạy. Ví dụ: “Đi tới đó mất độ 40 phút đi tàu thường hoặc tàu điện ngầm. Lên ga ABC của đường sắt JR, rồi xuống ga XYZ , sau đó đổi sang tàu điện ngầm, đi thêm 3, 4 ga nữa” câu trả lời đại khái có nội dung như thế. Nhưng một khi về địa phương thì khi được hỏi “Cậu sống ở đâu” thì thông thường người ta cũng sẽ trả lời tên địa phương mình sống giống như ở Việt Nam vậy. Vì khác với khu vực đô thị, các khu vực địa phương hệ thống giao thông công cộng cũng không phát triển như ở đô thị. Những người đi ăn một mình Cửa hàng ăn Tachigui bán mỳ soba, udon Ở Nhật, nhiều người thích đi ăn một mình và có nhiều cửa hàng đáp ứng nhu cầu đi ăn một mình của người dân. Thông thường một cửa hàng ăn có 2 loại chỗ ngồi: ngồi ở quầy và ngồi ở bàn. Về nguyên tắc, ngồi ở quầy sẽ chỉ có từ 1 hoặc 2 người, còn ngồi ở bàn là từ 2 người trở lên. Ở những cửa hàng bán món cơm thịt bò Gyudon hoặc mỳ Ramen thường chỉ có chỗ ngồi ở quầy. Ở khu vực đô thị lớn như Tokyo hoặc Osaka còn có nhiều cửa hàng ăn hoặc quán bả không có ghế, khách hàng đứng ăn uống tại quầy, tiếng Nhật gọi là Tachigui. Những quán này luôn đông khách nên nếu chỉ có một mình, bạn có thể thoải mái vào mà không ngần ngại gì. Ở Hà Nội, bạn sẽ ít khi gặp những người đi ăn một mình. Dĩ nhiên việc đi ăn một mình ở Việt Nam không có gì kỳ quặc và cũng chẳng ai phán xét. Tuy nhiên, đa phần thì các quán ăn truyền thống ở Hà Nội thực tế chưa có những chỗ ngồi được thiết kế để đáp ứng nhu cầu và cảm hứng của những người đi ăn một mình.

    04/07/2022

  • Việt Nam OK, Nhật Bản DAME_29

    Giáo dục thể chất tại trường học ở Nhật mức độ rất cao, khá khác so với Việt Nam. Đừng biến xe máy thành… xe thồ ở Nhật, cảnh sát mà bắt gặp sẽ “hỏi thăm” đấy và cách tổ chức đám tang giản tiện trong phạm vi gia đình, xu hướng gần đây tại Nhật. Xin giới thiệu cùng các bạn. Những tiết thể dục khác biệt một trời một vực Giờ học thể dục tại phòng tập thể chất Cái này thì là trải nghiệm thực tế của con gái tôi. Cháu nó học lớp 1, 2 ở Việt Nam rồi sang Nhật học đến hết cấp 1. Ở Việt Nam, những tiết thể dục cho học sinh cấp 1 thường diễn ra khá hình thức và hơi chiếu lệ. Các cháu chỉ vận động những bài đơn giản như giơ tay, vặn người bằng một nhịp điệu khá uể oải. Vậy nên với những đứa trẻ từng trải qua thời gian tập thể dục cho vui ở Việt Nam mà sang Nhật học thể dục, đa phần đều sốc nặng. Người Nhật rất coi trọng thể chất của trẻ em. Các trường học từ tiểu học lên trung học cơ sở và trung học phổ thông, đều có phòng tập thể chất và sân đất và bể bơi. Bất kể là trời nắng hay lạnh thì trẻ em Nhật vẫn ra sân tập thể dục, thể thao hay tập luyện các môn thể thao trong phòng tập thể chất. Nội dung bài học cũng đòi hỏi rất cao. Tất cả học sinh đều thay quần áo thể thao và nắng hay mưa thì cũng vận học bình thường. Khung leo trèo Xà đơn Khung leo trèo Xà đơn Sân trường cấp 1 ở Nhật thường có những thiết bị thể dục như xà đơn, xà kép, các loại thiết bị để leo trèo, nên sau giờ học, trẻ em Nhật rất thích chơi với các loại hình thể dục này. Vậy nên nếu bạn có ý định đưa con cái của mình sang Nhật từ năm cấp 1 thì hãy chuẩn bị tinh thần cho cháu nó về những tiết học thể dục rất căng nhé. Xe máy không thể biến thành xe thồ Bạn của tôi năm ngoái quyết định chuyển từ ký túc xá ra ngoài sống. Thay vì thuê công ty chuyển nhà, cậu này nhờ xe ô tô của một người bạn chất lên đó những món đồ cồng kềnh. Đen thế nào lại xót ra 1 cái bàn học dài khoảng 1,2 mét. Người Việt Nam thường hay buộc hàng hóa vào sau xe máy để chở đi, và người bạn tôi vì không muốn nhờ bạn đi 2 chuyến nên buộc cái bàn học lên yên sau xe máy của mình rồi cứ thế chở sang nhà mới. Suốt chặng đường đi, cậu bạn tôi liên tục bị người dân nhìn theo. Ở Nhật Bản không có chuyện chở hàng hóa cồng kềnh bằng xe máy và kết cục là cậu bạn tôi bị cảnh sát dừng xe, yêu cầu phải tháo chiếc bàn khỏi xe máy và thuê một công ty vận chuyển đàng hoàng để chuyển bàn tới nhà mới. Kết cuộc, bạn tôi phải nhờ người bạn mang xe ô tô đến chuyển một chuyến nữa. Ở Việt Nam, việc vận chuyển hàng hóa cồng kềnh bằng xe máy cũng không là điều gì đáng ngạc nhiên, thậm chí được nâng lên tầm… nghệ thuật, khiến người nước ngoài phải ố á, trầm trồ không ngớt. Nhưng thực ra, luật giao thông Việt Nam cũng không cho phép chở hàng cồng kềnh sau xe máy. Tuy nhiên xe máy ở Việt Nam hiện vẫn là một phương tiện di chuyển quan trọng nên trên thực tế, cảnh sát giao thông cũng … phớt lờ cho. Nhân viên công ty chuyển nhà ở Nhật Đồ được chở bằng xe máy ở Nhật được quy định kích cỡ như sau: ・ Chiều dài chỉ được phép dài hơn yên xe 30cm ・ Hai bên chỉ được phép rộng hơn yên xe mỗi bên 15cm (tổng cộng là 30cm) ・ Chiều cao tối đa tính từ mặt đất là 2 mét. ・ Trọng lượng đối đa là 60kg (đối với xe phân khối 50cc thì chỉ được phép 30kg) Như các bạn thấy, quy định đối với hàng hóa được phép chở bằng xe máy rất cụ thể rõ ràng nên nếu cần vận chuyển đồ lớn, hãy thuê xe tải nhẹ hoặc thuê công ty chuyển nhà cho nhàn thân nhé. Tổ chức tang lễ trong phạm vi gia đình ở Nhật Tang lễ ở Nhật Bản (ảnh có tính chất minh họa) Gần đây tôi có một người bạn Nhật làm việc nhiều năm ở Việt Nam và sau khi về Nhật một thời gian thì mất. Bạn bè, đồng nghiệp ở Nhật và ở Việt Nam đều biết ông qua đời nhưng không được gia đình thông báo việc tang lễ. Chúng tôi đều buồn vì nghĩ rằng “Gia đình ông không coi chúng tôi là bạn của ông”. Tuy nhiên, đây là văn hóa tổ chức tang lễ gần đây của người Nhật chứ không phải họ lạnh lùng đâu. Gần đây, nhiều người không thông báo việc người thân qua đời cho bạn bè thân quen của người quá cố. Trường hợp có thông báo thì đa phần đều viết thêm là “Không nhận tiền phúng điếu hoặc vòng hoa”. Từ khi đại dịch vi-rút corona lan rộng, ngày càng nhiều gia đình tổ chức lễ tang với quy mô nhỏ rồi sau đó mới thông báo với bạn bè hoặc người quen với người quá cố. Vì vậy, nếu không được thông báo về đám tang thì cũng đừng nghĩ rằng gia đình không coi trọng bạn bè của người quá cố mà hãy hiểu rằng đây là văn hóa trong thời gian gần đây ở Nhật Bản.

    10/05/2022

Đơn vị vận hành

Nhà tài trợ Bạch Kim

Đơn vị hỗ trợ

  • Đại sứ quán Nhật Bản tại Việt Nam
  • Trung tâm Giao lưu Văn hoá Nhật Bản tại Việt Nam
  • Văn phòng JNTO Hà Nội
  • Liên đoàn kinh tế vùng Kansai
  • Hội Việt Nam (JAVN)
  • Hội hỗ trợ Tomoiki Việt Nhật
  • Hiệp hội phát triển giao lưu nguồn nhân lực quốc tế

Đơn vị hợp tác

Tổ chức hỗ trợ du học sinh
Nhật Bản (JASSO)

Mạng lưới luật sư cho lao động người nước ngoài

WA.SA.Bi.

Danh mục

  • Khác biệt văn hoá

    Khác biệt văn hoá

  • Sinh hoạt - Chi phí

    Sinh hoạt - Chi phí

  • Xuất nhập cảnh - Visa

    Xuất nhập cảnh - Visa

  • Làm thêm - Xin việc

    Làm thêm - Xin việc

  • Bốn mùa - Du lịch

    Bốn mùa - Du lịch

  • Hỗ trợ người nước ngoài

    Hỗ trợ người nước ngoài

  • Cộng đồng

    Cộng đồng

  • Bí quyết học tiếng Nhật

    Bí quyết học tiếng Nhật

  • Y tế - Sức khoẻ

    Y tế - Sức khoẻ

  • Nhà hàng - Siêu thị Việt

    Nhà hàng - Siêu thị Việt

  • Thực tập kỹ năng

    Thực tập kỹ năng

  • Kỹ năng đặc định

    Kỹ năng đặc định

  • Nhân lực chất lượng cao

    Nhân lực chất lượng cao

  • Du học

    Du học

  • Phòng chống thiên tai

    Phòng chống thiên tai